Hiển thị các bài đăng có nhãn ✿ Tâm sự cuối tuần. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ✿ Tâm sự cuối tuần. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 28 tháng 7, 2017
#3
Hôm nay nói xong rồi, nói thật dài, sau này... sẽ không nói lại lần nữa.
Những ngày cận kề lễ tri ân. Hình kỷ yếu được up đầy rẫy trên Facebook. Bạn bè like, share. Vô tình lướt qua một bài đăng có ghi:
"Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa thì bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa."
Bây giờ, chưa đâu. Bạn chưa biết được cái cảm giác ngậm ngùi đó đâu.
Vẫn thường nghe người ta nói: "Quãng thời gian cấp ba là quãng thời gian hạnh phúc nhất. Sau này, bạn mãi mãi sẽ không tìm được một tình bạn như vậy nữa". Hay là: "Thời đi học là vui nhất, sau này ra đời khổ, bạn Đại học thì chẳng được bao nhiêu đứa."
Với tôi, đó hoàn toàn là giả dối...
Thứ Ba, 25 tháng 7, 2017
#2
Bạn đã bao giờ làm một người phải khóc chưa?
Tôi thì chưa bao giờ.
Nhưng... hôm nay tôi thật sự đã làm một người phải khóc, hơn nữa lại còn là con gái.
Tôi lúng túng đến mức không biết nên nói cái gì khi bị bạn ấy trách mắng, chỉ biết giương mắt nhìn. Thậm chí đã phải đấu tranh một hồi với nói được một câu "Xin lỗi mà, đừng khóc nữa". Nhưng bạn kia không quan tâm đến tôi, chỉ vùi đầu vào hai cánh tay, ai dỗ cũng không nín.
Tôi sợ, vì vậy sau khi nói vài câu nhận lỗi, tôi ngồi im, nhìn cũng không dám nhìn, nói cũng không dám nói. Những người khác nhìn tôi nghi ngờ, tôi bắt đầu giải thích vài câu. Có thật là tôi không cố ý? Hay chỉ là trong giây phút đầu óc rối loạn tìm đại một lý do? Lúc đó tôi hoài nghi nhân phẩm của chính mình. Lần đầu tiên trong đời.
Tôi thì chưa bao giờ.
Nhưng... hôm nay tôi thật sự đã làm một người phải khóc, hơn nữa lại còn là con gái.
Tôi lúng túng đến mức không biết nên nói cái gì khi bị bạn ấy trách mắng, chỉ biết giương mắt nhìn. Thậm chí đã phải đấu tranh một hồi với nói được một câu "Xin lỗi mà, đừng khóc nữa". Nhưng bạn kia không quan tâm đến tôi, chỉ vùi đầu vào hai cánh tay, ai dỗ cũng không nín.
Tôi sợ, vì vậy sau khi nói vài câu nhận lỗi, tôi ngồi im, nhìn cũng không dám nhìn, nói cũng không dám nói. Những người khác nhìn tôi nghi ngờ, tôi bắt đầu giải thích vài câu. Có thật là tôi không cố ý? Hay chỉ là trong giây phút đầu óc rối loạn tìm đại một lý do? Lúc đó tôi hoài nghi nhân phẩm của chính mình. Lần đầu tiên trong đời.
#1
Tôi thích đọc truyện ngôn tình.
Trong truyện luôn có một chi tiết rất đáng chú ý.
Những lúc có rung động với một người, tim sẽ đập thình thịch, cả người nóng bừng, hay là hai má ửng hồng, tay chân run rẩy...
Đủ các loại dấu hiệu chứng tỏ người đó làm bạn xiêu lòng.
Nhưng thực tế, tôi không hề tin chuyện đó. Có thể tôi chưa gặp đúng người. Tuy vậy, tâm hồn non nớt luôn muốn một lần có thể trải qua cảm giác đó.
Trong truyện luôn có một chi tiết rất đáng chú ý.
Những lúc có rung động với một người, tim sẽ đập thình thịch, cả người nóng bừng, hay là hai má ửng hồng, tay chân run rẩy...
Đủ các loại dấu hiệu chứng tỏ người đó làm bạn xiêu lòng.
Nhưng thực tế, tôi không hề tin chuyện đó. Có thể tôi chưa gặp đúng người. Tuy vậy, tâm hồn non nớt luôn muốn một lần có thể trải qua cảm giác đó.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
