abc

ღღChào mừng bạn đến với Note Blogღღ
Hiển thị các bài đăng có nhãn [Truyện dài] Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn [Truyện dài] Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 50

Chương 50: Đuổi bắt tận nơi

Từ An Khê không biết tìm đâu ra một con ngựa để đuổi theo từ phía sau, một cơn gió thổi ngang qua. Từ An Khê trợn mắt. Quá nhanh đi! Vương An Cơ đuổi kịp con ngựa. Triệu Thụy Miên nước mắt tèm nhem, ôm chặt lấy lưng ngựa, hai mắt nhắm tịt, lẩm bẩm cầu trời khấn phật.

Sao lúc trước không nhìn thấy bộ dạng sợ chết này của cô, còn dứt khoát muốn cắt cổ tay cứu mạng hắn kia mà. Vương An Cơ kêu mấy tiếng cô cũng không thèm nghe, đành phải gạt chân ngựa, làm nó dừng lại, rồi nhân lúc ôm Triệu Thụy Miên ngã lăn ra ngoài, lộn vài vòng.


Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 49

Chương 49: Phát lệnh truy nã khắp thành

Còn Từ An Khê mỗi lần nghe bà bà kể lại chuyện cũ thì chỉ đứng cười một bên, không bình luận gì thêm. Triệu Thụy Miên nhìn cô nương này đột nhiên có hảo cảm. Người sống với thiên nhiên đúng là có dáng vẻ nhanh nhẹn khác. Từ An Khê nấu cho cô một chén canh gà tẩm bổ.

- Nhìn giờ này, có lẽ Vương An Cơ sắp về đến nơi rồi đấy. - Từ An Khê nhìn ngoài trời hơi ngả sang hoàng hôn thì thông báo. Triệu Thụy Miên cũng vừa uống xong bát canh.

- Hắn đi đâu thế?

- Đi làm chuyện tốt đấy. Con có muốn ra đón hắn không? Chắc chắn hắn rất muốn nhìn thấy con. - Bà bà điềm đạm vỗ vai cô, rồi dẫn Từ An Khê ra phía sau bếp chuẩn bị bữa tối.


Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 48

Chương 48: Gặp Liên Hương bà bà

Có người khuyên cậu ta từ bỏ. Cũng tốt lắm chứ, những được vài ngày sau lại tới làm phiền cô. Cho đến một ngày, khi sự nhẫn nại đã đạt đến đỉnh điểm. Triệu Thụy Miên lần đầu đạt điểm thấp hơn mong đợi. Tâm trạng vốn đã không tốt, cậu ta còn ngồi cạnh chỉ chỏ. Cái này sai, cái kia sai, đúng là phải thế này.

Bầu trời trước mắt cô tối sầm lại. Triệu Thụy Miên đập bàn cái "rầm". Đến thầy chủ nhiệm đang sửa bài cũng phải dừng lại, nâng kính lão lên nhìn xuống phía dưới. Triệu Thụy Miên lần đầu tiên thấy mình tức giận đến vậy. Thật sự tức giận. Tô Thiển thấy vậy thì tròn mắt. Cô chính tay vò nát bài kiểm tra của mình, vứt xuống đất dằn mặt.


Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 47

Chương 47: Tuyệt chiêu của xà tinh

Vương An Cơ phất tay, nhảy vào chiến đấu với con xà. Nhìn kích thước của nó chắc cũng sắp tu luyện thành tinh rồi. Nếu ăn được thịt Vương An Cơ thì hẳn là lên thêm một cấp. Có thể suy ra, tất cả yêu quái đều muốn ăn thịt Vương An Cơ, kể cả hoàng đế. Tuy mục đích có hơi khác nhau nhưng hiệu quả thì như nhau.

Xà tinh tuy không mạnh bằng Vương An Cơ nhưng Vương An Cơ lại dần yếu thế. Tuyệt chiêu là trên người xà tinh có phát ra mùi hương kỳ lạ, liên tục quấn lấy Vương An Cơ. Làm đầu óc hắn luôn không tỉnh táo. Triệu Thụy Miên ngồi ở xa nên tương đối không bị ảnh hưởng. Nhìn xà tinh càng ngày càng cường bạo, còn Vương An Cơ như bị đánh thuốc mê, nghiêng ngã qua lại.


Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 46

Chương 46: Ta chính là Vân nhi

Tần Tuệ Minh ôm chặt cô vào lòng, thỏ thẻ bên tai. Tuy sức khỏe suy nhược nhưng tâm can mạnh mẽ như sắt thép. Đặng Vân Du biết, hắn nói là sẽ làm, hắn đã đợi cô 300 năm, rồi sẽ đợi cô thêm 300 năm nữa, 300 năm nữa. Nhưng cô không muốn hắn cứ phí hoài tuổi đời của mình vì một con người như cô. Cô muốn hắn tìm một nữ thủy quái có thể sống mãi không chết như hắn, cùng sống cùng chết, cùng trẻ cùng già.

Trong cô đang là hai thái cực đấu tranh dữ dội. Đặng Vân Du thích hắn, rất thích hắn. Cuộc đời này chưa từng thích ai ngoài hắn. Nhưng ngoại trừ tất cả, chỉ có hắn cô mới buông bỏ được. Chuyện Vương An Cơ nay mai sẽ nhanh chóng giải quyết, bọn họ sẽ lại tìm cách giết hoàng đế. Hắn đợi, có ích gì?


Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 45

Chương 45: Gặp lại Tần Tuệ Minh

Vương An Cơ chỉ biết không ngăn được Triệu Thụy Miên. Sau đó, cả người như bị dày vò trong sóng biển. Hắn gần như tắm trong máu, máu của hắn và cô. Động mạch của Triệu Thụy Miên co bóp, máu tuôn như suối. Mắt nhanh chóng mờ đi vì mất máu.

Trong phim cô thấy người ta cắt cổ tay tự tử là cả bồn máu, bây giờ mới mất chút xíu mà đã hoa mắt rồi sao? Đúng là lừa đảo. Vương An Cơ nghe thấy tiếng da thịt mình tự động lành lại.

Đặng Vân Du buồn bã ngồi trong ngục tối, co chân lại. Bên ngoài là tiệc rượu mà đã ồn ào như vậy, chắc Vương An Cơ đã bắt được hoàng đế. Chắc cũng nhanh chóng xử lão đi. Khi nào bọn họ mới tới đón cô đây?


Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 44

Chương 44: Thoát chết trong gang tấc

Chân Nhân Chiêu Minh không nói hai lời liền lấy gương Định Thần sáng chói trong ngực ra. Ánh sáng chói mắt làm đầu Vương An Cơ đau như búa nổ, hắn lập tức buông hoàng đế ra, lấy tay che mắt lại. Cả người như bị rút hết sức lực, sắp ngã xuống đất co quắp người. Triệu Thụy Miên lại gần ôm lấy hắn. Cũng may Chân Nhân Chiêu Minh lấy việc cứu hoàng đế làm trọng, không muốn ngay lập tức nhốt hắn lại nên đã nhanh chóng đưa hoàng đế đi trước.

Tên hoàng đế nham hiểm chết tiệt. Ngay khi vừa được thả ra, lão đã lấy một cái chủy thủ sắc bén được giấu trong túi áo, đâm vào một bên sườn của Vương An Cơ. Hắn gầm lên đau thấu xương. Cuối cùng lão vẫn thoát khỏi tay hắn. Thị vệ ầm ầm kéo tới, bao vây lấy hắn và Triệu Thụy Miên, cung tiễn giương cao.


Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 43

Chương 43: Trà trộn yến tiệc

Vương An Cơ ném ánh mắt sắc lạnh về phía cô ta. Sami thoáng rùng mình, vẫn giữ nụ cười gượng gạo trên môi. Cô chưa từng thấy người đàn ông nào tới đây lại mang vẻ mặt muốn giết người như vậy. Nếu không thích sẽ không để ý, còn nếu xấu hổ sẽ ngồi uống một mình.

Đặng Vân Du thiếu chút nữa sặc nước miếng. Thân phận bạn mới này đúng là cô nhận không nổi.

- Hì, anh Yang, em... em đến cùng bạn là vì hôm vừa rồi tụi em đi bar, bất cẩn làm rơi một món đồ khá quan trọng. Bây giờ tụi em phải đi tìm.

- Đi bar? Tụi em đi hồi nào? Sao anh không thấy?


Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 42

Chương 42: Cửa thành dời đi

Triệu Thụy Miên ra khỏi phòng của Đặng Vân Du, đi xuống dưới nhà, hai mắt đảo quanh tìm bóng dáng cao ngạo quen thuộc. Phát hiện hắn đang đứng bên cửa bếp, thẫn thờ nhìn bên ngoài cửa sổ. Triệu Thụy Miên tò mò đi lại. Thì ra tuyết đã bắt đầu rơi rồi. Cô còn nhớ, ngày cuối cùng thì tới trường còn là đầu mùa thu.

Thời gian trôi đi thật nhanh. Cũng chẳng nhớ sinh nhật cô là lúc nào nữa. Qua bao nhiêu cái sinh nhật nữa cũng chẳng già đi, vậy tổ chức sinh nhật còn ý nghĩa gì nữa chứ. Vương An Cơ đã biết cô đứng bên cạnh từ nãy giờ, nhưng hắn không lên tiếng, cô cũng im lặng. Cả hai cứ như vậy theo đuổi những suy nghĩ riêng của mình.


Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 41

Chương 41: Chân Nhân Chiêu Minh

Đặng Vân Du thiếp đi, sau đó tỉnh lại cũng không biết mình làm thế nào lại trở về nhà. Triệu Thuỵ Miên thuật lại cho cô nghe, đến lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo biết là lão hoàng đế đã xâm nhập đến đây, rất nhanh sẽ biết được có chuyện không hay xảy ra. Trong một tháng bọn họ hồi hương, lão đã bí mật thực hiện kế hoạch mới, như vậy, đến cuối cùng vẫn không từ bỏ.

Nay Triệu Thuỵ Miên đã biết được bộ mặt thật của lão. Cái lão muốn kì thực không phải là sự an toàn của Chân Nhân thành mà là Vương An Cơ. Lão đã đợi 300 năm ròng rã, nay làm sao dễ dàng bỏ cuộc được?


Thứ Tư, 16 tháng 8, 2017

Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 40

Chương 40: Không còn an toàn

- Thụy Miên, mấy hôm nay, trong đầu tôi toàn hiện lên những thứ gì lạ. Tôi nhớ lại lúc hồi hương, nhưng người bị thương không phải là tôi, là Tuệ Minh. Nhưng tôi đã đi rồi, không ai chịu cứu huynh ấy. Dựa vào tính cách kiêu ngạo, chắc chắn Tuệ Minh sẽ không chịu ăn thịt người đâu. Phải làm sao bây giờ? Có khi nào huynh ấy chết rồi không?

Đặng Vân Du vừa nói, nước mắt vừa rơi, không tài nào kiềm được nổi. Triệu Thụy Miên nhíu mày. Những ngày tỉnh lại, Đặng Vân Du luôn nói những lời mê sảng này, giống như mất trí. Để rồi bồn chồn, lo lắng. Thuật hồi hương đã ám ảnh cô quá lâu.


Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 39

Chương 39: Trở về thế giới thực

Triệu Thụy Miên khoác áo che nắng, tay cầm một giỏ trái cây, sải bước vào phòng điều dưỡng. Tiết trời đã chuyển sang đầu hạ. Hôm nay là ngày thứ mười Đặng Vân Du nằm trong bệnh viện. Ấy vậy mà ngoài Triệu Thụy Miên và Vương An Cơ ra, chẳng ai buồn vào thăm Đặng Vân Du. Ngay cả cha mẹ đang ở nước ngoài của cô, cũng không hay biết cô nằm viện đã gần nửa tháng rồi.

Phẫu thuật đến ngày thứ ba mới chuyển về phòng hồi sức. Lại ba ngày sau mới mơ hồ tỉnh lại. Tiếp hai ngày nữa mới nói chuyện một cách bình thường. Nhưng tâm trạng lúc nào cũng ủ dột. Tựa hồ sau khi hồi hương, có một số chuyện cũng thay đổi.

Triệu Thụy Miên không ngại đến nhà Đặng Vân Du lấy cái thẻ ngân hàng đi rút tiền, mua vài bộ đồ cho Vương An Cơ, lại trả tiền viện, mua thức ăn. Thú thật, bây giờ cô chẳng khác nào kẻ ăn xin. Đặng Vân Du đương nhiên không quan tâm vấn đề đó.


Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 38

Chương 38: Đặng Vân Du gặp nguy

Cả bốn người cùng xuống xe. Đại sư tóc dài râu dài, cầm một cây trượng, chễm chệ cười trào phúng. Phía sau, toàn bộ quân lính Chân Nhân, Dương công công và hoàng đế đã mai phục từ lâu. Hoàng đế không vui khi nhìn thấy Triệu Thụy Nguyên. Hắc y nhân bên cạnh thốt lên:

- Không thể nào. Chính mắt ta nhìn thấy ngươi bị giết tối qua, làm sao ngươi còn sống? Chân Nhân Chiêu An đâu?

- Có ta ở đây, làm sao bọn họ có thể chết? Chân Nhân Chiêu An kia đã bị ta hạ độc chết rồi. - Vương An Cơ kiêu ngạo.


Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 37

Chương 37: Tương kế tựu kế

Đặng Vân Du tới một con hẻm nhỏ vắng người. Đứng một lúc, có tiếng vỗ cánh bành bạch bay tới. Đặng Vân Du nhắm mắt, bóp lấy chân con chim làm nó giãy đành đạch.

- Xin lỗi. Xin lỗi mà. Tao xin mày, đừng có nhảy nữa.

Đặng Vân Du chật vật mãi mới lấy được thư trên chân con chim, ấy vậy mà lần thứ hai nhận ra mình không biết đọc chữ. Cô hận muốn xé cả mật thư. Sau đó chim bồ câu bay đi. Đến tận bây giờ cô vẫn còn chưa tin chim bồ câu có thể đưa tin. Thật là kỳ diệu.

- Tại sao lại gọi ra quán trà?


Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 36

Chương 36: Tiếp

- Oa, cây trâm này đẹp quá!

Đặng Vân Du cầm một cây trâm đính ngọc đỏ nạm hình hoa đào cực kì tinh xảo, quanh viền còn óng ánh màu vàng, hình như thật sự bằng vàng. Thứ này còn đẹp gấp mấy lần trang sức ở cửa hàng đá quý. Đáng ra trước đó nên đi đổi thật nhiều tiền mới đúng.

Đến đây có lẽ không cần chật vật, ở khách điếm được mấy ngày đã phải vội vã dọn ra ngoài. Nếu có thể mua thêm vài thứ về làm kỷ niệm thì tốt rồi.

- Cô nương à, rốt cuộc là cô có mua không?

- À, không đâu, làm phiền đại thẩm.


Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 35

Chương 35: Giải toả hiểu lầm

- Dừng tay, hai người mau dừng tay. Mau lên!

Đặng Vân Du hét toáng lên, suýt chút nữa là nhảy ra giữa can ngăn, cũng may Tần Tuệ Minh ngăn lại. Vương An Cơ và Triệu Thụy Miên thấy có người tới liền trở về hình dáng ban đầu. Bởi vì bọn họ chuyển động quá nhanh nên cũng không ai nhìn rõ mặt.

- Hai huynh muội có gì từ từ nói, đừng đánh nhau. - Diệp Yên Đan nhẹ nhàng khuyên nhủ. Triệu Thụy Nguyên nhẹ vuốt sống lưng bà. Đặng Vân Du thầm nghĩ, may mà cô đến kịp nếu không đã xảy ra hiểu lầm lớn rồi.

- Tôi xác thực hôm đó đã thấy Vương An Cơ đến nhà Triệu đại thúc, một tay giết cả nhà ông.

- Không thể nào. Ta vẫn luôn đi theo Vương An Cơ. Hắn chỉ một mực ở trong suối nước nóng.

Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 34

Chương 34: Ẩn tình (3)

Chân Nhân Chiêu Minh?

Cả người Đặng Vân Du chấn động. Thảo nào lại thấy quen như vậy. Hóa ra Chân Nhân Chiêu Minh chính là con trai của Chân Nhân Chiêu An a. Nhưng nếu sinh ở thời đại này thì hẳn Chân Nhân Chiêu Minh đã chết từ lâu rồi chứ.

Đặng Vân Du xua đi ý nghĩ đó trong đầu. Đời cha thế này, không lẽ con cũng bước theo vết xe đổ của cha. Đặng Vân Du tạm biệt người phụ nữ. Có lẽ sau khi Chân Nhân Chiêu An về, hai người cùng bàn bạc mau chóng thoát khỏi cái nơi quỷ quái này. Cô thở dài bước đi, không để ý đến nãy giờ có người cứ đi theo sau mình.


Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 33

Chương 33: Ẩn tình (2)

- Có nghe được cái gì không?

- Được. Rất nhiều là đằng khác. Ta biết được Triệu Thụy Nguyên đang giữ gương Định Thần, hoàng đế cũng có ý muốn ông đi phong ấn Vương An Cơ.

- Chuyện đó thì liên quan gì đến ngươi?

- Đương nhiên liên quan. Bởi vì ta và... à mà thôi.

Có điều, hình như quan hệ giữa Chân Nhân Chiêu An và Dương công công gì đó có vẻ không tốt lắm. Trong thâm tâm Chân Nhân Chiêu An có lẽ là một người tốt nhưng vì gia đình nên mới làm chuyện thất đức như vậy. Tội nghiệp. Mà hình như cô đã quên mất một chuyện rất quan trọng. Chuyện gì đó... Đúng! Là hoàng đế sắp ra tay thủ tiêu Triệu Thụy Nguyên.


Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 32

Chương 32: Ẩn tình (1)

Diệp Yên Đan gặp được người bạn cũ thân thiết của mình, hai người ngồi với nhau trò chuyện rất lâu. Hiện tại cả Chân Nhân thành đều biết nạn thảm sát trong nhà Diệp Yên Đan, vô cùng thương tiếc. Diệp Yên Đan khóc lên khóc xuống một hồi lâu rồi cũng thiếp đi. Người bạn đó thở dài rồi yêu cầu đưa Diệp Yên Đan về nhà bà chứ cứ ở đây mãi cũng không phải là cách.

Đặng Vân Du cũng đỡ lo lắng. Cô nói vài ngày nữa sẽ quay lại thăm bà rồi nhanh chóng rời đi. Vương An Cơ không biết chết ở cái xó nào rồi. Hiện giờ xem ra cô còn thê thảm hơn lần đầu đến Chân Nhân thành. Đặng Vân Du không biết mình phải đi đâu.


Quay đầu lại ngắm Chân Nhân thành - Chương 31

Chương 31: Gương Định Thần phong ấn

Lại nói, lúc nãy nhìn thấy một cảnh chém giết điên cuồng, cô bủn rủn tay chân. Đến khi bị Triệu Thụy Miên quát lên. Trong lúc đi tìm hai bác, cô sáng tỏ được một số điều.

Tuy là trong một thời đại khác xa nhưng con người cũng chẳng thể nào thay đổi đến vậy. Vương An Cơ luôn miệng nói mình giết người vô số, nhưng khẳng định nếu không phải ai gây chuyện với hắn, hắn cũng sẽ không tự tìm đến. Huống hồ, Đặng Vân Du từng gặp Vương An Cơ ở quá khứ một lần. Hắn thoạt nhìn là một công tử không màn thế sự, nhàn nhã uống trà, thưởng nhạc nói chuyện phiếm. Chuyện giết người đầy máu me không giống với tác phong của hắn.